baihayonline@gmail.com

Cảm nhận về hình tượng thiên nhiên và con người Việt Bắc của Tố Hữu

Cảm nhận của anh chị về hình tượng thiên nhiên và con người Việt Bắc…

Đề bài: Cảm nhận của anh chị về hình tượng thiên nhiên và con người Việt Bắc trong đoạn thơ sau:

“Ta về, mình có nhớ ta

Ta về, ta nhớ những hoa cùng người

Rừng xanh hoa chuối đỏ tươi

Đèo cao nắng ánh dao gài thắt lưng

Ngày xuân mơ nở trắng rừng

Nhớ người đan nói chuốt từng sợi giang

Ve kêu rừng phách đổ vàng

Nhớ cô em gái hái măng một mình

Rừng thu trăng rọi hòa bình

Nhớ ai tiếng hát ân tình thủy chung”

Việt Bắc là một bài thơ hay viết về tình cảm quân dân của nhà thơ Tố Hữu. Bài thơ sẽ được giới thiệu đến học sinh trong chương trình Ngữ Văn lớp 12. Dưới đây là tài liệu bài văn mẫu: Cảm nhận về hình tượng thiên nhiên và con người Việt Bắc mời quý thầy cô và các bạn học sinh tham khảo.

Bài Làm:

Việt Bắc của Tố Hữu không chỉ ca ngợi ân tình thủy chung giữa con người cách mạng với đồng bào miền núi mà nó còn là khúc hát ngợi ca thiên nhiên và con người nơi đây. Vẻ đẹp của thiên nhiên núi rừng, của con người Việt Bắc nhà thơ thể hiện thông qua những vần thơ đẹp:

“Ta về, mình có nhớ ta

Ta về, ta nhớ những hoa cùng người,

……….

Rừng thu trăng rọi hòa bình

Nhớ ai tiếng hát ân tình thủy chung”

Xuyên suốt bài thơ “Việt Bắc” là nỗi nhớ nhung khắc khoải , da diết của nhà thơ. Mỗi câu chữ trong bài thơ lại thể hiện rõ mối quan hệ gắn bó giữa con người và cảnh vật thiên nhiên nơi núi rừng Việt Bắc. Điều này được minh chứng chỉ với hai câu thơ:

“Ta về, mình có nhớ ta

Ta về ta nhớ những hoa cùng người”

Câu thơ đầu tiên như một câu hỏi nhẹ nhàng. Không biết rằng người ở lại có còn nhớ tới người đi. Ở ngay câu thơ kế tiếp, tác giả đã khẳng định nỗi nhớ của mình. Nỗi nhớ ấy đã thấm vào cảnh vật, đi sâu lòng người với hai đại diện mang nghĩa là “hoa” và “người”. Tại sao tác giả lại chọn hai đại diện này? Bởi núi rừng, phong cảnh Tây Bắc được ví như “hoa”, nó tươi mát và rực rỡ. Con người ở đây thì hiện lên giản dị, chân chất và mộc mạc. Con người và thiên nhiên gắn kết tuy lại với nhau, tạo nên phong thái riêng của Việt Bắc. Cả hai câu thơ dùng nhân xưng “ta”, “mình” gợi lên sự thân mật, tình cảm gắn bó thắm thiết. Đây là nghệ thuật dùng từ đầy khéo léo và tinh tế của nhà thơ.

Tố Hữu không hổ danh là nhà thơ chính trị tài hoa bậc nhất khi khéo léo ghép cảnh và người lại với nhau mà không tạo ra sự tách biệt. Cũng qua đó giúp nhà thơ làm sáng lên vẻ đẹp rực rỡ và đầy sức sống của thiên nhiên. Hơn nữa, càng khẳng định sự thủy chung son sắt và ân tình của con người Việt Bắc.

Cả đoạn thơ giống như một bức tranh tứ bình đẹp đã và tinh tế.  Mỗi câu thơ lại mang sắc thái, đặc điểm riêng của 4 mùa:  xuân – hạ – thu – đông. Mở đầu cho bức tranh ấy là cảnh sắc mùa đông:

Rừng xanh hoa chuối đỏ tươi

Đèo cao nắng ánh dao gài thắt lưng

Câu thơ như đã mang độc giả đến với cảnh sắc vùng núi Việt Bắc. Mùa xanh của rừng núi đại ngàn được tác giả khắc họa thật đẹp, nhưng điểm nhấn của nó lại nằm ở những bông hoa chuối đỏ tươi. Chỉ với đôi nét chấm phá mà bức tranh đã trở nên thật tươi sáng. Có thể thấy rõ, dù nhà thơ đang nói về mùa đông nhưng chúng ta lại không hề nhận thấy sự u ám, lạnh lẽo – vốn là đặc trưng của thời tiết mùa này. Trong bức tranh ấy, sắc đỏ đã được khai phá để cho toàn bức tranh trỏ nên ấm hơn, tràn đầy sức sống hơn.

Tiếp sau cảnh sắc thiên nhiên thì con người trong bức tranh đó hiện lên thật khỏe khoắn và chủ động. Đại diện cho hình ảnh lao động của con người Việt Bắc là con dao. Hình  ảnh này được khai phá rộng ra, liên tưởng đến cảnh mọi người đang đi làm nương, làm rẫy. Con người hòa vào trong khung cảnh của núi rừng rộng lớn nhưng không hề bị làm lu mờ, trở nên nhỏ bé, thậm chí còn tôn lên nét hiên ngang anh dũng.

Sau cảnh sắc mùa đông là đến bức tranh mùa xuân tràn đầy sức sống với sắc trắng tinh khôi của hoa mơ:

Ngày xuân mơ nở trắng rừng

Nhớ người đan nói chuốt từng sợi giang

Chuyển thời tiết sang khung cảnh mùa xuân với đại diện là hoa mơ – một loài hoa giản dị, tinh khiết và là đặc trưng của núi rừng Việt Bắc. Sắc trắng của loài hoa ấy khiến cho bức tranh càng trở nên tươi sáng, đẹp đẽ đến lạ thường. Sự tinh khôi, thanh khiết ấy đi liền với hình ảnh  “người đan nói”  làm sáng lên hình ảnh người lao động chăm chỉ, khéo léo ” chuốt từng sợi giang”.

Chỉ với hai câu thơ liền kề, nhà thơ Tố Hữu lập tức mang mùa hè đến với độc giả:

Ve kêu rừng phách đổ vàng

Nhớ cô em gái hái măng một mình

Bức tranh này đâu chỉ có màu sắc mà nó còn tràn ngập âm thanh. Tiếng ve kêu và màu vàng được nhắc tới trong câu thơ trên đều là những đại diện tiêu biểu cho mùa hè. Sức sống trong bức tranh càng được đẩy lên cao. Câu thơ ” ve kêu rừng phách đổ vàng” rất hay và tràn đầy ý nghĩa. Có thể hiểu như là tiếng ve kêu đã tác động, khiến cho rừng phách đổ vàng; Nhưng nó cũng có thể được hiểu là tiếng ve kêu trong rừng phách.

Và trong bức tranh thiên nhiên ấy, hình ảnh người con gái xuất hiện thật bất ngờ và ngọt ngào làm sao. “Cô em gái” là một cách gọi rất thân thương. Mặc dù cô gái chỉ xuất hiện một mình nhưng lại không mang đến cảm giác cô đơn. Thậm chí còn khiến cho bạn độc cảm nhận được một nét gì đó lạ, đẹp, pha chút khỏe khoắn. Rõ ràng thiên nhiên và con người đã đạt đến một sự đồng điệu hoàn hảo.

Rừng thu trăng rọi hòa bình

Nhớ ai tiếng hát ân tình thủy chung”

Hình ảnh bức tranh mùa thu đã được khái quát rất tinh tế. Ánh trăng rọi xuống cảnh sức núi rừng ban đêm càng khiến cho nó trở nên huyền ảo và lung linh. Nhưng bức tranh ấy lại mang đến một bầu không khí yên bình và thanh tịnh. Ở đây, rõ ràng tác giả không chỉ muốn nhắc đến vẻ đẹp đơn thuần của thiên nhiên, mà thông qua đó nó khiến cho bạn độc nhận thấy rằng Tố Hữu đang muốn gợi nhớ đến biểu tượng của hòa bình. Tiếng hát ân tình thủy chung mà nhà thơ nhắc ở câu sau biểu trưng cho hình thức sinh hoạt văn hóa đặc trưng của những người dân Việc Bắc. Đó là những đêm lửa trại thắp lên tình quân dân, trong đó có những câu hát giao duyên, đầy ắp sự chân tình, thủy chung son sắt. Cái đẹp của thiên nhiên đã hòa quyện với cái đẹp của con người.

Bức tranh được dựng lên bằng tất cả sự nhớ nhung, yêu thương da diết của nhà thơ với Việt Bắc. Từ “nhớ” trong đoạn thơ được lặp lại rất nhiều lần. Nhà thơ Tố Hữu đã thành công tạo nên một bức tranh Việt Bắc giản dị mà chân thực, thẫm đẫm tình người. Lời thơ mộc mạc, giản dị càng khiến cho nỗi nhớ của nhà thơ trở nên tha thiết và sâu nặng. Thể thơ lục bát gợi nên tính dân tộc riêng, các hình ảnh trong bài thơ cũng là những hình ảnh thân thuộc càng giúp cho bài thơ trở nên thành công hơn.

Đoạn thơ nói riêng và bài thơ Việt Bắc nói chung đã khắc sâu vào lòng mỗi độc giả những hình ảnh đẹp nhất về cảnh và người Việt Bắc. Nó như đã hóa thành một khúc dân ca ngọt ngào chảy mãi trong lòng mỗi người khi nhớ về Việt Bắc.

Bài liên quan