baihayonline@gmail.com

Dàn ý phân tích nhân vật cụ Mết trong Rừng Xà Nu của tác giả Nguyễn Trung Thành

4.9/5 – (16 bình chọn) Nhân vật cụ Mết trong tác phẩm Rừng Xà Nu của tác giả Nguyễn Trung Thành hiện lên với sự vững chãi, rắn rỏi – là đại diện tiêu biểu cho những người con của núi rừng Tây Nguyên. Dù không đóng vai trò là nhân vật chính nhưng cụ […]

4.9/5 - (16 bình chọn)

Nhân vật cụ Mết trong tác phẩm Rừng Xà Nu của tác giả Nguyễn Trung Thành hiện lên với sự vững chãi, rắn rỏi – là đại diện tiêu biểu cho những người con của núi rừng Tây Nguyên. Dù không đóng vai trò là nhân vật chính nhưng cụ Mết vẫn để lại trong lòng độc giả những dấu ấn khó phai mờ. Dàn ý phân tích nhân vật Cụ Mết của baihayonline hi vọng sẽ giúp các bạn học sinh đạt điểm điểm cao khi làm đề văn nghị luận này.

a) Mở bài

– Khái quát về Tác giả, tác phẩm.

– Đề cập tới nhân vật:  cụ Mết- tộc trưởng rắn rỏi, vững chãi. Cụ là biểu tượng cho sức mạnh truyền thống, tinh thần bất khuất kiên cường của những người con Tây Nguyên. Đồng thời cũng là chỗ dựa tinh thần vững chắc cho dân làng và thế hệ con cháu.

b) Thân bài

* Ngoại hình của Cụ Mết

– Mang vẻ bề ngoài quắc thước: “râu dài đến ngực mà vẫn đen bóng’, “vết sẹo ở má phải láng bóng”…Thể hiện rõ là một người đã trải qua nhiều năm tháng thăng trầm.

– Mạnh mẽ: “một bàn tay nặng trịch nắm chặt lấy Tnú như một cái kìm sắt”; ngực căng như một cây xà nu lớn” …Những chi tiết này đã mang đến cho độc giả hình ảnh rõ nét về một già làng tiềm tàng sức mạnh thể chất, chứa đầy uy lực tinh thần. Là người kiên nghị, vững chãi.

* Tính cách của cụ Mết

– Cụ mết có những nét cá tính đặc biệt, là người nghiêm nghị thể hiện qua giọng nói, cách nói:

+ giọng nói “ồ ồ dội vang trong lồng ngực”Cách nói như ra lệnh, ngôn ngữ thể hiện sự quyết đoán.

+ Ngữ điệu trong giọng nói của cụ thể hiện sức mạnh quyền uy của người chỉ huy: Tiếng nói ấy hoặc “vang” khi hô hào dân làng Xô Man nổi dậy đấu tranh; khi lại “trầm và nặng” giống như tiếng vọng của núi rừng, như lời phán truyền của quá khứ khi kể chuyện về cuộc đời Tnú, về lịch sử oanh liệt của làng, tiếng nói ấy tha thiết trang nghiêm khi nhắc nhở dân làng và con cháu: “Nghe rõ chưa các con? Rõ chưa? Nhớ lấy, ghi lấy!…”

+ Mỗi câu nói của cụ Mết giống như một chân lí: “không có gì mạnh bằng cây xà nu trên đất ta”, “cán bộ là Đảng, Đảng còn, núi nước này còn”, “chúng nó cầm súng mình phải cầm giáo”.

* Vẻ đẹp tâm hồn của cụ Mết

– Cụ Mết là người có tình yêu sâu sắc, sự gắn bó máu thịt với quê hương:

+ Khi Tnú đi xa về, cụ dẫn anh ra máng nước đầu làng dội rửa, chi tiết ấy giống như một lời nhắc nhở của cụ với những người con xa quê luôn nhớ phải về nguồn cội thiêng liêng dù có đi tới phương nào đi chăng nữa.

+ Thể hiện sự tự hào đối với tất cả những thứ của quê hương: Khi nói chuyện với Tnú, cụ luôn tự hào khẳng định: “Không có gì mạnh bằng cây xà nu đất ta”, “Gạo người Strá mình làm ra ngon nhất rừng núi này”.  Cách nói  mang tính tuyệt đối, có phần hơi, thái quá nhưng nó lại bộc lộ sâu sắc nội tâm tình yêu quê hương thật đẹp đẽ và lớn lao, thiêng liêng của cụ Mết..

+ Vì muốn bảo vệ quê hương nên luôn tìm hướng đi đúng đắn cho buôn làng. Vì thế cụ luôn dặn dò, nhắc nhở với mọi người rằng: “Cán bộ là Đảng. Đảng còn, núi nước này còn”. => Tình yêu nước của cụ Mết bắt nguồn từ lòng yêu quê hương.

– Cụ là người có một trái tim nhân hậu, giàu lòng yêu thương

+ Hết lòng yêu thương Tnú: Khi Tnú trở về thăm làng sau ba năm đi lực lượng, cụ Mết đã đón anh bằng tấm lòng yêu thương nồng hậu của một người cha, luôn khích lệ, động viên anh: “Ngón tay còn hai đốt cũng bắn súng được”. Khi ngồi ăn cơm với Tnú, nhìn hai bàn tay cụt đốt của anh, “ông cụ đặt chén cơm xuống giận dữ”,  bộc lộ nỗi đau đớn xót thương cho Tnú, nỗi căm giận kẻ thù tàn bạo không thể nguôi ngoai.

+ Khi kể cho dân làng nghe về cái chết của vợ con Tnú, cụ “vụng về trở bàn tay lau một giọt nước mắt” như muốn che giấu nỗi lòng mình. Cử chỉ vụng về ấy đã bộc lộ trái tim nhân hậu và tình yêu sâu sắc của cụ với dân làng.

+  Nhận được gói muối quý giá cụ mang chia đều cho mọi người trong buôn làng.

– Cụ Mết là người biết nhìn xa trông rộng:

+ Cụ động viên dân làng dự trữ lương thực đủ ăn để đánh giặc,bởi “đánh Mỹ phải đánh dài”.

+ Là người từng trải, bản lĩnh khi biết rõ được sức mạnh chưa đủ khi chưa có vũ khí nên không liều mạng xông ra cứu Tnú,…Trước cái chết của vợ con Tnú, trước cảnh Tnú bị bắt trói, tra tấn dã man, cụ Mết đau đớn nhưng tỉnh táo, không để tình cảm chi phối. Cụ nhắc đi nhắc lại: “Tao cũng chỉ có hai bàn tay không. Tao quay vào rừng… tìm bọn thanh niên… tìm giáo mác”.

– Cụ Mết là người chỉ đường, dẫn lỗi là chỗ dựa tinh thần cho cả dân làng: Với trí tuệ sắc sảo của một người đứng đầu, cụ khẳng định một quy luật tất yếu của cuộc chiến tranh cách mạng: “Chúng nó đã cầm súng, mình phải cầm giáo”.

=> Cụ Mết là biểu tượng cho thế hệ anh hùng, là hiện thân cho truyền thống yêu nước, yêu quê hương của con người Tây Nguyên. Mang dáng vẻ của anh hùng với sức mạnh phi thường trong sử thi.

c) Kết luận

– Cảm nhận về nhân vật cụ Mết

– Ý nghĩa của truyện thông qua nhân vật: Khẳng định vai trò của người đứng đầu, tinh thần đi

4.9/5 - (16 bình chọn)

Bài liên quan